Hôm nay vào blog sếp Quân lại thấy note của sếp Thịnh hồi trước, các câu nói phét kinh điển mọi thời đại :))
1. Internet:
Chúng tôi hoàn toàn miễn phí
2. Viễn thông:
Chúng tôi bị lỗ vốn
3. Cảnh sát:
Chúng tôi vì nhân dân phục vụ
Anh từng chờ Chat những buổi đêm
Đợi mặt cười Yahoo em bật sáng
Exit rồi những tháng ngày lơ đãng
Thả hồn mình vào Desktop cô đơn.
1. Nguyên là một cô gái có ý chí mạnh mẽ. Cô luôn nuôi giữ những ước mơ và dũng cảm biến những mơ ước ấy thành hiện thực. Quyết định đi du học của Nguyên không quá bất ngờ, cô đã nói cho Hoàng biết về hoài bão và ước muốn của mình từ khi hai người quen nhau hai năm về trước. Nhưng khi ngày này đến, Hoàng vẫn không khỏi cảm giác buồn và hụt hẫng. Một chút ích kỷ trong anh chỉ muốn giữ mãi Nguyên bên cạnh mình, nhưng anh không thể làm thế khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của Nguyên vào cái ngày mà cô biết mình đã nhận được học bổng của một trường đại học bên Úc.
“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24/ 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ.
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.
Một ngày nọ, đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: “Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào! “. Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: “Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé! “.
Không bao giờ sợ phải bắt đầu.
Tôi sẽ không viết hai lần cùng một đoạn mã giống nhau.
Khi phát triển phần mềm, hãy nghĩ đến tương lai.
Viết mã càng ít bao nhiêu ,mắc lỗi càng ít bấy nhiêu.
Nó ức đến nghẹn thở. Đành rằng nó vô lý khi đòi về quá sớm nhưng anh cũng thật... Đường về sao dài quá, nó đi thật chậm, thật chậm, nước mắt trải dài khắp phố xá ngày một vắng bóng người. Phố đang dần về khuya…
Anh là một người bình thường, muốn có một công việc tốt, làm việc chăm chỉ, thể hiện bản thân, đóng góp những điều tốt đẹp cho Xã hội - giống như em.
Anh là một người bình thường, mong muốn có một mái ấm gia đình, có một người vợ hiền với một bầy con thật ngoan ngoãn và dễ thương - em cũng thích vậy.